Nằm giữa dòng chảy hiền hòa của sông Tiền và sông Hậu, làng nghề gạch ngói Chợ Mới từ lâu đã trở thành hình ảnh đặc trưng của An Giang. Những lò gạch đỏ rực xếp nối nhau ven sông, khói bay nhẹ trong buổi sớm tạo nên khung cảnh vừa mộc mạc vừa sống động. Từ ghe chở đất sét đến những chuyến thuyền vận chuyển gạch thành phẩm, tất cả hòa quyện thành nhịp sống lao động cần mẫn của người dân miền Tây.
Nghề làm gạch tại Chợ Mới hình thành từ nhiều thập kỷ trước, khi người dân tận dụng nguồn đất sét phù sa dồi dào ven sông để sản xuất vật liệu xây dựng phục vụ nhu cầu địa phương. Ban đầu, các lò gạch được xây dựng theo hình thức thủ công, quy mô nhỏ, chủ yếu do các hộ gia đình quản lý. Dù điều kiện sản xuất còn đơn giản, nhưng nhờ kinh nghiệm truyền lại qua nhiều thế hệ, sản phẩm gạch vẫn đảm bảo độ bền và được sử dụng rộng rãi trong nhà ở, đình chùa và các công trình dân dụng.
Theo thời gian, làng nghề không ngừng phát triển, số lượng lò gạch tăng lên, tạo nên một dải đỏ đặc trưng dọc theo bờ sông. Hoạt động sản xuất gạch không chỉ mang lại thu nhập ổn định cho người dân mà còn hình thành nên chuỗi nghề phụ trợ như khai thác đất, vận chuyển, xếp gạch và cung ứng nhiên liệu. Nhờ đó, làng gạch trở thành một trong những ngành kinh tế quan trọng của địa phương, góp phần cải thiện đời sống và giữ chân lao động tại chỗ.
Bên cạnh giá trị kinh tế, làng nghề gạch ngói Chợ Mới còn mang đậm dấu ấn văn hóa. Hình ảnh lò gạch, ghe chở gạch và những bãi phơi gạch dưới nắng đã trở thành ký ức quen thuộc của nhiều thế hệ. Đây không chỉ là nơi lao động sản xuất mà còn là không gian sinh hoạt cộng đồng, nơi người dân gắn bó, chia sẻ kinh nghiệm và gìn giữ nghề truyền thống.
Ngày nay, dù nhiều cơ sở đã chuyển sang công nghệ hiện đại nhằm nâng cao năng suất và giảm tác động môi trường, hình ảnh lò gạch ven sông vẫn giữ nguyên giá trị biểu tượng. Sự kết hợp giữa truyền thống và đổi mới đang giúp làng nghề Chợ Mới tiếp tục phát triển bền vững, vừa bảo tồn nét đặc trưng văn hóa vừa đáp ứng nhu cầu xây dựng trong thời kỳ mới.
